H
oa xoài bung nở cũng là lúc những đợt mưa phùn giăng mắc khắp ngõ phố Hà Nội. Những giọt mưa mỏng mảnh, nhẹ bẫng bay trong gió khiến người lữ khách chợt ngẩn ngơ. Và rồi, đôi mắt ấy chạm phải những chùm hoa xoài ươm vàng trên vòm lá xanh thẫm. Giữa tiết trời ẩm ướt, cái sắc vàng khiêm nhường ấy thắp lên một vẻ rạo rực thầm kín của lòng người.
Mùa hoa xoài đến lặng lẽ, tựa hồ cách những cơn gió đông tê tái âm thầm rút đi để nhường chỗ cho mầm xanh thức giấc. Ban đầu, trên thân cây cao vút, những nụ hoa xanh non lấm chấm hiện ra, lẫn khuất trong tán lá thuôn dài....
N
gựa hoang của tác giả Hồ Huy là một tản văn mang đậm màu sắc triết luận hiện sinh, nơi hình ảnh “ngựa hoang” không chỉ là một biểu tượng nghệ thuật mà còn...
K hi trái đất chạm một vòng quay tròn đầy, ba trăm sáu lăm ngày năm cũ với bộn bề toan lo đã khép lại phía sau. Ấy là khi tết đến xuân về. Khắc giao thừa linh thiêng trộn rộn bao điều mê đắm. Vị tết lan tỏa trong không gian và lắng đọng cùng thời gian. Tết quê mênh mang hương xuân lộc biếc ngoài thiên nhiên...
“Cô đơn, đi về nhà. Pheeng! Pheeng! Pheeng! Thành công, đi về nhà. Boong Boong Boong!Thất bại, đi về nhà. Mệt quá, đi về nhà…Mung lung, đi về nhà. Chênh vênh đi về...
Tháng Tư, nhẹ như những sợi bông thanh khiết bay ra từ quả gạo trên cao, lẳng lặng trên cao, chầm chậm ca dao. Thứ sắc đỏ quê mùa ẩm ướt kia đã nhường không gian và cả thời gian cho giai điệu hoa loa kèn luân mùa chuyển nhịp. Những bông loa kèn bật ra mùa hè của nó thứ sắc trắng dịu dàng, thứ sắc trắng khẽ khàng, trắng như một câu hát ru mênh mang thế gian.
Trưa hè bên chiếu võng đưa,
Mẹ ru con ngủ, mẹ ru con ngủ giữa trưa nắng vàng.
Không hiểu sao cứ mỗi tháng Tư về tôi bâng khuâng những lời ru đến vậy. Lời ru của mẹ, lời ru của bà, lời ru của ông cha, lời ru từ những nụ hoa đã bật ra từ đâu đó trong khu vườn trưa vắng. Lại là những trưa vắng, những trưa vắng tôi tha thẩn chơi ở góc vườn bé thơ, có...
“Những đoá hoa không bao giờ chì chiết. Những giấc mơ chỉ một mực bao dung. Những yêu thương không bao giờ trả đũa.”
Lần đầu đọc Tết bản xưa của tác giả Duyên Phùng, tôi đã cảm nhận sự thú vị lớn nhất của tác phẩm này không hẳn là sự mới mẻ của ý tưởng hay chất thơ đẫm xúc cảm về Tết bản xưa… mà là bản sắc văn hóa Thái đậm nét trong toàn bộ tác phẩm, từ tư duy nghệ thuật tới hình tượng ngôn từ, đến những chất liệu đời sống như được chắt ra từ không gian văn hóa Thái…
Trước hết là cách tư duy nghệ thuật thông qua những hình ảnh cụ thể, quen thuộc...