Trên đất nước tôi, mỗi khi bão lũ, tình người lại ánh lên thứ ánh sáng gieo mầm hồi sinh trong đổ nát. Đà Lạt nơi tôi ở, bão không đến, chỉ những cơn mưa kéo về trên những đồi cao lũng thấp, lúc dùng dằng, khi sầm sập. Nhưng bão vẫn đan âu lo vào gia đình tôi qua những kênh tin tức. Nghe tiếng mẹ thở dài thao thức, tôi biết mẹ thấp thỏm lo âu thương quê, thương những người mợ người o quê nhà, thương cả những người chưa biết tên đang gồng mình lên qua cơn bão.
Đất nước hình chữ S của tôi năm nào cũng hứng bão. Bão hung hãn quần thảo miền Trung, hoàn lưu bão tấn công lên mạn Bắc, ngược mạn Nam. Những cái tên Hải Yến, Trà My… thật mỹ miều và cũng thật hung dữ, gây ra bao tang thương, mất mát. Xưa nay, giới khoa học gọi tên bão theo cách gọi quốc tế, còn người dân quê tôi ghi nhớ tên bão đơn giản lắm, bắt đầu từ số một mà đếm tiếp.
Mỗi cơn bão về là thêm một lần những trái tim mở rộng dung lượng “đón” lấy đời nhau, là thêm một lần nơi tầng sâu thẳm, những đứa con xa xứ lại mở những vực thương vực nhớ xoáy sâu hai tiếng quê nhà. Mỗi cơn bão về, tình yêu thương lại đầy lên. Tôi thấy cả khối tình ấm áp hiện hữu giữa những tàn hoang.
Với những người không còn người nhà sinh sống ở quê cũng chẳng thể nào thờ ơ. Thấy cảnh người dân ngồi co ro trên mái nhà, nghe tiếng con ai khóc loang trong con nước mà thắt lòng, quặn dạ. Cảm giác như đó là máu mủ ruột rà mình. Ngày bão ở xa, đi ra chợ nhiều lúc chẳng dám mua miếng đồ ngon dù tiền trong túi. Cảm giác khó tả khi mình ăn ngon, đắp ấm trong khi đồng bào đang ngâm mình trong mưa cứ chẹn ngang.
Trên đất nước tôi, mỗi khi bão đi qua, tình người lại ánh lên thứ ánh sáng gieo mầm hồi sinh trong đổ nát. Người trong vùng bão sẵn sàng chia nhau vật dụng cá nhân cho người không còn gì cả. Những đôi tay chắp nối vào nhau dọn dẹp sửa sang để bắt đầu lại cuộc sống. Tình làng nghĩa xóm lại chan chứa bao dung dẫu trước kia có giận hờn hiềm khích thì bão cũng cuốn đi.
Bão thiên nhiên có thể hủy diệt nhiều thứ trên đường đi của nó, sức công phá của nó chẳng ai lường trước được. Nhưng bão không bao giờ cuốn đi được tình người - những con người Việt Nam chung dòng máu Lạc Hồng. Bão đến đem lại những dư chấn đáng sợ nhưng cũng giúp ta thấm thía giá trị của tình người, sự hy sinh của cha mẹ… nó làm ta nhận ra trái tim người Việt vẫn luôn được nuôi dưỡng bằng dưỡng chất vô hình.
Giờ đây bão đã tan, nhưng từ miền Bắc tới miền Trung, những cơn mưa vẫn trắng trời, những dòng sông vẫn ngầu đục... Và trên khắp mọi miền đất nước, nhân lực, vật lực cùng những yêu thương đang dồn về vùng gian khó.
Thanh Thủy