Mưa thay lời hứa
Tháng Sáu bói cơn mưa chiều dồn dập. Gió giông lay những nhành hoa Linden, rắc phấn vàng ruộm cả lối đi. Xác phấn hoa ngỡ như mối đùn, đọng lại trên các rãnh hõm của từng phiến gạch tạo thành những ô bàn cờ màu vàng lạ mắt. Lá cây Linden phía sau sân nhà dù đón nắng khuất, cũng đã cuộn mình trong kén từ mùa xuân, nay trổ búp, xòe ra từng tán như bàn tay vẫy chào đón những hạt mưa vội.
Dường như hương hoa Linden ngào ngạt và nồng nàn hơn mỗi khi đón cơn mưa đầu mùa. Mùi hương thoang thoảng đưa trong gió, gần giống với hoa sữa ở Việt Nam nhưng lại không hề hắc. Cứ đến tháng Sáu, hương hoa Linden lại gợi cho tôi bao hồi ức cũ. Một thời thanh tân xốc nổi bỗng dềnh lên trong tôi, mang theo đầy những lảng bảng tâm tư và nuối tiếc. Nhớ mỗi lần đạp xe qua đầu phố đi thuê sách về đọc, tôi lại cố tình vòng bánh xe chậm lại chỉ để hít hà.
Hương hoa sữa từng phủ kín bao điều thầm kín và dìu dắt những ước vọng tuổi 20 căng tràn sức sống. Cái thời vô lo cơm áo gạo tiền ấy là miền ký ức đẹp nhất. Để bây giờ, mỗi khi trầm kha nơi đất khách quê người, tôi mượn hương hoa Linden giấu vào đêm những cồn cào xa lắc. Nỗi nhớ quê hương trào lên, gặm nhấm miên thức tôi trong tiếng mưa đầu hạ. Mưa tiễn xuân, hay là lời hứa cho mùa ươm lá? Bóng cây in hằn trong vạt nắng vàng rực rỡ, rung cảm lên những nhịp khe khẽ tự ru lòng.
Tôi đã đi qua bao thăng trầm mưa nắng. Có những thâm tình tưởng là mãi mãi nhưng lại yểu mệnh rớt rơi, lướt qua đời nhau như một mảnh trăng khuyết. Lại có những nốt trầm bổng thiết tha chẳng cần tìm đâu xa, bởi hạnh phúc nằm ngay trong trái tim từ bi của chính mình. Khi trái tim đủ ấm, ta sẽ không còn sân si trong thứ yêu ghét thường tình của thế gian. Bỏ mặc sự đời trong vòng chiêm nghiệm trả vay, lúc tuyệt vọng nhất chính là lúc ta phải tự vấn lòng mình. Tự tâm thay lời hứa, dự ngôn ươm hy vọng. Trong vòng xoáy của kiếp phù sinh, ta phải tự cất tiếng hát; dẫu bước chân có chùn lại cũng đừng vội ngoái đầu. Cứ mặc cho giông gió bồi đắp luân chuyển, ém mình trong những ngày chớm hạ oi nồng.
Cơn mưa rào bất chợt xối xả, không gian như cô đọng lại. Tôi đứng đó, tĩnh lặng trước cái vội vã của thiên nhiên. Tiếng mưa lớn át cả tiếng đời lọt thỏm. Tôi rơi vào một khoảng lặng vô hình. Mưa vẫn không ngớt, đuổi ánh nhìn theo những hạt nước tứa ra, xô nhau thành bong bóng nổi phập phồng trên mặt đất rồi lại tan biến. Chúng như hút ngược cái nóng hầm hập từ sâu lòng đất, dội lên một mùi ngai ngái, oi nồng và bức bối đến khó tả.
Phải chăng, trước khi nhận được sự êm dịu, chúng ta đều phải oằn mình tiếp nhận những va đập của ngọn gió nghịch mùa? Ánh mắt của những người đang đứng trú mưa đều thẫn thờ trước màn nước như trút. Bầu trời có mát hơn, nhưng chẳng xua đi được nét mỏi mệt của tha nhân sau một ngày dài mưu sinh. Đời là bể khổ. Những ánh mắt đa sắc diện ấy cứ ám ảnh tôi trong suốt buổi chiều mưa. Người đàn bà điều khiển chiếc xe lăn, băng qua đường dưới làn mưa với đôi chân dị tật teo tóp. Tôi thấy mình không đủ hãnh tiến để cảm thương, mà chỉ chìm trong sự nể phục trước sức sống ngầm mãnh liệt của cô ấy. Hay như hình ảnh cậu cháu trai người Việt Nam mới qua Đức mà tôi vừa gặp. Thời buổi khó khăn, kinh tế lạm phát, các công ty cắt giảm nhân sự. Không xin được việc làm, không có chi phí sinh hoạt, cháu đã phải đi nhặt vỏ chai trong các thùng rác công cộng và ngủ lay lắt ở nhà ga tàu điện ngầm. Lời hứa về một giấc mộng thiên đường phút chốc hóa thành cơn ác mộng. Con người thật nhỏ bé giữa vũ trụ bao la này, nhưng bản năng sinh tồn lại mãnh liệt đến vô cùng.
Bạn tôi giờ đã theo mây trắng về trời sau những năm tháng nghiệt ngã của dòng đời. Đến lúc này, tôi mới hiểu hết những cuộc chạy đua với thời gian của bạn. Đứng trước cái chết được báo trước của căn bệnh K, bạn vẫn nhiệt thành với sự sống đến vội vã. Nhưng làm sao níu được thời gian và số phận? Mùa hè năm ấy, chúng tôi gặp nhau khi bạn vừa thoát khỏi cửa tử thần sau đợt xạ trị thứ 6. Khối u cứ tiêu đi rồi lại mọc lên. Nhìn bạn, chẳng ai biết thần chết đang chực chờ ngay bên cạnh. Bạn đi du lịch một vòng từ Thụy Điển đến Đức rồi sang Tiệp, nhưng lịch trình cứ thay đổi liên tục chỉ vì sợ...
Chúng tôi đều biết quỹ thời gian của bạn không còn nhiều. Việc bạn đột ngột quay trở lại Đức khiến tôi vô cùng bất ngờ. Tất cả chỉ vì một lời hứa. Bạn đã hứa với cậu con trai nhỏ của tôi rằng, mẹ Hương sẽ đón con sau khi thằng bé đi học mẫu giáo về. Nhìn ánh mắt háo hức của bạn khi con tôi cất tiếng gọi "mẹ", tôi không khỏi mủi lòng. Vì căn bệnh quái ác, bạn không bao giờ dám sinh con. Bạn khiến tôi ngộ ra một chân lý xót xa: Điều người này khát khao đến cháy lòng, đôi khi người kia lại chỉ coi đó là gánh nặng trách nhiệm.
Lời hứa của bạn đã thức tỉnh tôi, dạy tôi phải biết trân trọng những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quý giá. Cuộc sống là những tháng năm để ta thực hiện lời hứa với đời, với người và với chính mình. Có những lời hứa với người thân yêu đọng lại như một món nợ nghĩa tình. Lại có những lời nhủ tâm, dẫu chưa bao giờ bật thành tiếng, nhưng mãi là một lời hứa khôn nguôi trong tâm khảm. Lời hứa của tôi đã vỡ vụn kể từ mùa mưa năm đó. Khi tôi có thể ngẩng cao đầu lên nhìn đời, thì cha đã không còn nữa. Cơn mưa nguồn xối xả rát bỏng thêm niềm day dứt trong tôi. Có những định mệnh đau thương, lời hứa chưa kịp trao đi thì âm dương đã cách biệt nghìn trùng.
Cạn tháng Sáu, mùa đang rộ chín. Có phải mùa đông đã chắt chiu cái lạnh để mùa xuân ươm cho nắng hạ thêm nồng? Vẫn là tứ thời, ẩn tàng hoan dụ, thai nghén vào nhau luân phiên để dệt nên những tầng sinh khí bao bọc lấy sự sống. Tình yêu cũng vậy. Lời hứa suốt đời bên nhau, thử hỏi mấy ai giữ trọn được một tình yêu mãi mãi? Nhưng đâu phải vì thế mà tình yêu chết đi. Tình yêu muôn đời vẫn bất diệt. Nó lẩn khuất sâu trong tâm hồn, chỉ cần một nhúm lửa thiêng, tình yêu lại rực cháy.
Một tình yêu đích thực chẳng cần đến những lời hứa hẹn rằng sẽ bùng cháy rực rỡ hay cạn kiệt tàn tro. Yêu là trói gọn cả hạnh phúc lẫn khổ đau. Biết là vậy, nhưng người ta vẫn lao vào như những con thiêu thân, dẫu có vương mang bất hạnh, vì ai cũng mong được tái sinh để yêu thêm một lần nữa. Lại cuồng si như thể ngày mai mọi thứ sẽ lụi tàn, như một bản năng nguyên sơ nhất của con người. Màu của tình yêu luân hồi, giống như những người đàn bà bị tổn thương sau đổ vỡ. Họ khiêm nhường và lặng lẽ như một quyển sách cũ. Những quyển sách cũ kĩ bị lớp bụi mờ che phủ, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đủ duyên để đến tay người biết đọc. Được nâng niu, trân quý và cảm thông, điều đó còn cần thiết hơn triệu ngàn lời hứa không thành. Tôi yêu những quyển sách cũ. Chúng tôi giống nhau, lấy chính sự tổn thương để tôn tạo lòng tự trọng, nâng niu những giá trị đích thực của cuộc đời.
Xuân thay áo hạ từ độ nào chẳng ai hay. Chỉ biết rằng, nắng nhức nhối triền sông, bõ công những ngày ủ mình trong mùa đông buốt giá. Mưa giăng mành phủi lớp bụi phấn, làm buốt cả sợi tóc mai. Chẳng phải vì thương nên mùa thu mới mót lá, trải thảm vàng giăng lối cũ điêu linh. Chữ "thương" bây giờ lạ lắm. Mùa giăng từ đêm trăng Nguyên Tiêu vàng võ. Lẩy hương hoa Linden dịu dàng, phảng phất tìm về nương nhờ chốn hương quê.
Chẳng cần nói lời yêu, lời dự ngôn đã thay cho mọi lời hứa. Đã yêu, là yêu từ đông tàn đến xuân sang, cho nắng ươm gọi mùa hạ về. Phượng hồng mênh mang nỗi nhớ, thắp lửa lòng thiêu rụi bến sông Thương.
Thương em từ thuở mây tàng phong rêu
Hạ buồn ve nức nở kêu
Lêu bêu khát cháy, mùa tương tư mùa.






