Những mùa lúa
đi qua đời má

Chủ đề Mẹ

Quê tôi là một miền đồng nhỏ nép bên dải cát hiền làng Phú Dương. Mỗi buổi chiều, gió từ ngoài đầm biển thổi vào, lùa qua những thửa ruộng vuông vắn như những ô cờ xinh xắn...

Má tôi đi qua những mùa lúa ấy gần trọn đời người. Da má sạm nắng, bàn tay thô ráp, các khớp ngón tay nổi rõ vì cầm liềm nhiều năm. Sáng nào cũng vậy, khi sương còn đọng trên đầu lá, má đã ra đồng. Dáng má nhỏ bé giữa đồng rộng, nhưng bước chân thì chưa bao giờ chậm.

Đến mùa trổ đòng, lúa đứng thẳng, thân căng, đầu bông còn xanh nhạt. Gió thổi qua, cả cánh đồng nghe xào xạc không dứt. Má thường đưa tay vuốt nhẹ lên bông lúa, xem hạt đã mẩy chắc chưa. Cái vuốt tay ấy vừa là thói quen, vừa là nỗi chờ đợi thầm lặng.

Cơn bão đi qua...

Năm ngoái, bão Kalmaegi ập đến khi lúa vừa vào chắc. Gió quất từng hồi dài, nước mưa trắng trời. Sau một đêm, cả ruộng lúa ngả rạp. Thân lúa đè lên nhau, gốc chìm trong lớp bùn đục. Mùi bùn tanh và mùi rơm non quyện lại, nồng nồng đến nghèn nghẹn.

Khi mặt ruộng lộ ra, bùn quện chặt quanh từng gốc lúa. Sáng sớm, má cầm liềm ra đồng. Bùn còn lạnh ngắt. Mỗi bước chân lún xuống nghe ọp ẹp. Tôi đi theo, thấy bóng má in dài trên mặt ruộng.

Bức họa người mẹ trên đồng lúa

Lúa không tự lăn về phía con người, lúa chỉ đứng dậy khi có bàn tay nâng nó lên.

Tôi cúi xuống phụ má nhặt những hạt rơi lẫn trong rơm. Hạt lúa nhỏ dính đất, phải nhặt từng chút một. Khi ấy tôi mới hiểu, để có một bát cơm đầy, người ta phải cúi xuống biết bao lần.

"Để có một bát cơm đầy, người ta phải cúi xuống biết bao lần."

Có lần con tôi làm rơi vài hạt cơm xuống bàn. Tôi vô thức nhặt lại, đặt vào góc mâm. Tôi chợt nhận ra bàn tay mình đã giống má tự bao giờ. Tôi không kể cho con nghe chuyện bão gió, tôi chỉ dạy con ăn chậm, đừng bỏ thừa. Vậy là đủ.

"Chừng nào còn nhớ mùi bùn non trên kẽ tay, chừng đó tôi còn biết mình từ đâu mà lớn lên."

Tác giả: Thanh Tâm Phạm

VIẾT THEO CHỦ ĐỀ