Em chẳng còn mùa xuân, em chẳng còn mùa hạ
Thu úa sáng mai, đông giá ban chiều
Chưa dám trọn đêm làm sao anh biết được
Em ngọt ngào, cay đắng đến bao nhiêu
Mùa hạ đi qua tôi. Mùa hạ đi qua em. Mùa hạ đi qua những cuộc đời trai trẻ. Người ta vẫn thường bảo nhau về vòng lặp của đất trời: xuân qua thì hạ tới, thu đi thì đông về. Nhưng có lẽ, đó chỉ là cái quy luật khô khốc của những tờ lịch treo tường. Với mỗi phận người, có lẽ chúng ta chỉ có duy nhất một mùa hạ trong đời.
Một mùa hạ thực sự, nơi nhựa sống căng tràn đến mức muốn nổ tung, nơi những khát khao không cần che đậy và những yêu thương được phơi phóng dưới ánh sáng gắt gao nhất. Đó chính là ngôn tình của nắng. Và… khi mùa hạ ấy đi qua, điều duy nhất còn lại là nỗi nhớ nắng đến thắt lòng.
Cơn cớ của nỗi nhớ
Trời đang nắng, can cớ chi mà nhớ nắng? Lạ thế, giữa những sớm mai trong và mịn như nhung thế này, tôi lại lãng đãng nhìn ra cái không gian chơi vơi ngoài kia mà thấy lòng trống hoác. Những bông hoa triệu chuông, những đóa dạ yến thảo, thú thật, tôi vẫn thường quên tên chúng, cứ phải hỏi đi hỏi lại. Chúng đang nở tím, vàng, đỏ rực cả một góc ban công chật hẹp. Thành phố dưới kia vẫn thế, vẫn lao xao, người người bận mải, dòng đời vẫn cuồn cuộn chảy như chưa từng biết đến sự dừng lại. Nắng đẹp đến thế, rực rỡ đến thế… Sao tôi vẫn thấy thiếu? Sao lại cứ phải thốt lên rằng mình nhớ nắng?
Có lẽ, cái nắng tôi đang nhớ không phải là sự bức xạ của mặt trời, mà là một thực thể thuộc về miền ký ức. Nhớ nắng, thực chất là nhớ một tri âm nào đó đã từng cùng ta đi qua những ngày rực rỡ nhất. Cái nắng của ngày hôm nay, dù có trong vắt đến mấy, cũng đã không còn là nắng của ngày hôm qua. Nắng bây giờ chỉ là sự lặp lại của vật lý, còn nắng ngày cũ là nắng của cảm xúc, nắng của những cái nắm tay run rẩy, của những câu chuyện không đầu không cuối nhưng có thể kể mãi đến tận khuya khoắt.
Tôi nhớ những lần lang thang nơi bãi biển đầu ghềnh, khi cái nắng đổ lửa xuống mặt cát nhưng lòng người lại mát rượi vì được ở bên nhau. Ở đó, ta có thể thỏa thích chửi rủa cái sự đời tréo ngoe, có thể nói bậy một vài câu cho bõ ghét mà không cần phải giữ kẽ, không cần nghi ngại đối phương sẽ đánh giá mình kém sang. Lạ thế, sự thiết thân đâu cứ phải là lúc nào cũng nói những lời hoa mỹ, đồng điệu về học thuật hay quan điểm sống. Đôi khi, đỉnh cao của sự tri âm chỉ là có thể ngồi bên nhau, nói những điều vô thưởng vô phạt, thậm chí là thô mộc, mà vẫn thấy tin nhau đến mức chẳng có điều gì lay chuyển nổi.
Sự vô tình của thời gian
Nhớ nắng, có phải vì đang tiếc từng giây phút mà cái nắng trôi qua? Tôi sợ cái cảm giác mọi tươi sáng hôm nay rồi lại sớm chìm trong mưa rét u ám của ngày mai. Chả có gì vô tình và thay đổi nhanh chóng như thời tiết, và cũng chẳng có gì bạc bẽo bằng lòng người khi đã nguội lạnh.
Nhưng không, cái sự tiếc nuối ấy sâu xa hơn thế. Đi qua mùa hạ để thấy nhớ nắng vô chừng. Có ai đó từng nói, hay là chính tôi đã tự huyễn hoặc mình trong một cơn say nào đó, rằng mỗi người chỉ có một mùa hạ trong đời. Những mùa hạ sau đó, dù nắng có cháy hơn, dù ve có kêu sầu thảm hơn, thì cũng chỉ là những bản sao mờ nhạt. Những bàn tay âu yếm, những mắt nhìn khiến buổi chiều nhỏ bé lại và bao dung hơn… tất cả đã ở lại phía sau cánh cửa thời gian.
Những con nước dềnh lênh trên ngọn những thủy triều không đỉnh, cuốn trôi đi những dấu chân trên cát, và cuốn luôn cả những ngôn tình mà nắng đã dày công thêu dệt. Ừ thì gió, ừ thì mưa, ừ thì nhớ, ừ thì thương, ừ thì những giận hờn… nhưng bấy nhiêu thôi chẳng đủ để thiêu đốt nhân gian này. Phải là nắng, cái nắng xênh xang như lụa, cái nắng bão táp như muốn thiêu rụi mọi lớp vỏ bọc, cái nắng chao đảo khiến lòng người nghiêng ngả. Phải là thứ nắng ấy mới đủ tư cách để viết nên bản ngôn tình rực rỡ nhất.
Khoảng lặng của sương mù và khói chiều
Đã bảo mà, mùa hạ qua lâu rồi. Dẫu một ngày kia mây có bừng lên ửng hồng chân trời, yêu thương lại rủ nhau nhớ nắng quay về… nhưng đó cũng chỉ là dư chấn của một thời ngôn tình xa xôi.
Đôi khi tôi ngồi với mình trong một sáng mù sương tại một quán cà phê quen thuộc, chỉ để chờ nắng lên. Quán đông người, nhưng may mắn thay, ô cửa sổ nhỏ vẫn mở ra một khoảng trời xao xác gió trên những tán mận quân và vú sữa. Tiếng thì thầm của thực khách, tiếng va chạm của ly tách, tất cả trở thành nhạc nền cho một cuốn phim quay chậm trong đầu. Có người bạn ngồi cùng bảo: “Thèm về quê quá, thèm nghe tiếng gió vườn, thèm ngả mình trên chiếc giường tre cũ kỹ, nhìn trời xanh qua kẽ lá và xem lũ chim líu ríu hót…”
Còn tôi ư? Chẳng biết nói gì ngoài cái sự thèm được bêu đầu giữa nắng trưa. Cái khao khát có phần “điên rồ” ấy thực chất là sự thèm khát được chạm vào thực tại, được thấy mình còn đang sống, đang cháy, thay vì cứ mãi ủ ê trong cái không gian máy lạnh vô hồn hay những lớp sương mù che mờ nhân ảnh.
Có những ngày, niềm vui như trốn biệt tăm. Tôi tìm đến lưng chiều, nhưng gió cũng đi vắng hết. Chỉ còn đôi sợi ánh sáng gầy guộc vương lại trên mặt sông hoang vu như chờ giây lát nữa thôi sẽ tan biến vào hư không. Lúp xúp những bụi cây giữa cồn sông lặng tờ, nước dâng mang mang. Nơi đó, chả biết lá đang kể chuyện gì cho đất nghe? Con còng, con cáy đang mơ giấc bình yên nào dưới lớp bùn non? Và con cuốc cuốc kia, nó đang khắc khoải điều chi mà tiếng kêu cứ làm tan nát cả buổi chiều mỏng tang màu khói?
Tôi tự đứng vào bức tranh buồn lặng ấy, tự vẽ mình thành một nét vẽ cô quạnh giữa đại cảnh thiên nhiên. Chẳng vì đâu, chẳng vì ai. Chỉ là sự cô đơn tự thân, một thứ cô đơn cần thiết để người ta nhận ra giá trị của những ngày nắng chói.

Phía sau những tầng mây
Không vì đâu, không vì ai hẳn cũng là điều nuối tiếc nhất. Giữa bao nhiêu xô bồ, cuối cùng cũng chỉ có mình đối diện với mình. Khi niềm vui bỏ đi, người ta dễ tìm đến đánh bạn với niềm tuyệt vọng. Thở bằng những niềm đau, tim đập bằng ảo giác, và đôi khi, phải lấy nước mắt để soi tỏ lại nụ cười của chính mình trong gương.
Lại đeo đẳng trong tôi câu hỏi từ ngày thơ bé, cái ngày còn nằm trên cỏ ngắm mây chiều trôi: Đằng sau những trùng trùng điệp điệp mây kia là gì? Cái gì sẽ là điểm tận cùng? Và đằng sau điểm tận cùng sẽ là gì nữa chứ? Hỗn mang và vô định. Khi nghĩ về sự vô cùng của vũ trụ, chợt thấy kiếp người sao mà ngắn ngủi, mỏng manh như một sợi nắng hanh. Sao chúng ta không thể chọn vẽ mình vào những niềm vui? Tại sao cứ phải để những ngày “niềm vui trốn biệt” chiếm lấy tâm trí? Biết làm sao được, khi bản chất của con người là một thực thể khao khát ánh sáng, nhưng lại thường xuyên bị bóng tối bủa vây. Ấy chính là những ngày thiếu nắng.
Vậy phải làm sao để giữ nắng trong bầu trời này? Hay ít nhất, làm sao giữ được một chút nắng bé nhỏ trong cuộc đời mình, trong tâm hồn mình? Nắng ở đâu và ở đâu?
Câu trả lời có lẽ nằm ngay trong chính nỗi nhớ. Lại nhớ nắng. Lại giãi bày nắng. Lại tâm tư nắng. Chẳng phải vậy sao, một khi ta thấy thiếu lửa trong đời, ta buộc phải tự thắp lên những ngọn nến từ ký ức.
Bản tình ca cuối cùng
Nắng không chỉ là thời tiết. Nắng là một thứ ngôn ngữ.
Nắng hát tình ca vào những buổi sớm mai khi sương chưa kịp tan. Nắng bộn bề những lo toan của thời thiếu thời, khi đôi chân chưa biết mỏi và trái tim chưa biết sợ thương đau. Nắng chất ngất, cuồng nhiệt của tuổi hai mươi, cái tuổi mà người ta tưởng mình có thể ôm cả mặt trời vào lòng. Rồi nắng dật dờ, trầm mặc của tuổi ba mươi, khi bắt đầu hiểu rằng không phải cứ rực rỡ là sẽ không tan biến.
Nắng lặn, nắng ngụp trong sâu thẳm của tâm hồn khi ai đó khẽ hát lên bản “Ngôn tình của nắng”. Đó là một đời nắng đã qua, có cả sự ngọt ngào của mật ong và vị cay đắng của gừng già.
Tôi nhìn ra ban công, nắng đã bắt đầu nhạt màu, chuẩn bị nhường chỗ cho bóng hoàng hôn đỏ lựng như một vết thương chưa kịp khép miệng. Nhưng lạ thay, lòng tôi không còn thấy buồn nữa. Bởi tôi hiểu rằng, mùa hạ có thể qua đi, nhưng “ngôn tình” mà nó để lại sẽ mãi là một phần của máu thịt.
Nếu em bảo em chẳng còn mùa xuân, chẳng còn mùa hạ, thì hãy để anh tặng em một chút nắng còn sót lại trên phím đàn này. Để em biết rằng, dù thu có úa hay đông có giá, thì ở một góc nào đó của nhân gian, vẫn có người đang mải miết đi tìm nắng để sưởi ấm cho em. Vì suy cho cùng, chúng ta sống trên đời này, chẳng phải là để chờ đợi một tiếng tri âm, để cùng nhau đi nốt cái đoạn đường ngôn tình đầy nắng gió này hay sao?
Mùa hạ vẫn ở đó, trong tôi, trong em. Chỉ cần ta còn nhớ nắng, ta còn nhớ nắng… Nắng ngôn tình…








