29 C
Hanoi
Thứ Hai, Tháng Năm 20, 2024

Đi tìm lời ru

Chiều nghiêng nắng. Tôi về đây nghe...

Những mùa lúa trổ đòng

Cơn gió đầu mùa hạ cũng đủ...

Ngọt ngào lời ru

Tôi sinh ra và lớn lên trên...

Ngô Thanh Vân và Miền sương tản phố

Tin TứcNgô Thanh Vân và Miền sương tản phố

Trong không gian ấm cúng của quán cà phê Trịnh Ca (07 Nguyễn Du, TP Pleiku) đã diễn ra buổi giao lưu và ra mắt tập tản văn Miền sương tản phố của nhà thơ Ngô Thanh Vân vào tối ngày 25 tháng 12 vừa qua. 

Miền sương tản phố do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành, đây là cuốn sách thứ 7 của nhà thơ Ngô Thanh Vân được xuất bản. Trước đó chị đã cho ra mắt 4 tập thơ và 2 tập truyện ngắn. “Miền sương tản phố” là tập tản văn chị dành riêng tặng Pleiku, xuyên suốt gần 150 trang sách là hình ảnh phố mờ trong sương đến dịu dàng với 34 tản văn là 34 khúc tưởng chừng rời rạc nhưng lại đan bện với nhau bằng một sợi dây cảm xúc vô hình. Một Pleiku trong sương mờ được vẽ bằng màu của kỷ niệm với những hình ảnh, chi tiết gần gũi thân thương.

[quote style=”default” cite=”Thiên Yết”]Dự đêm ra mắt sách của chị trong không gian ấm cúng và lắng đọng thật nhiều cảm xúc. Cố nhớ lại lần đầu chị em mình gặp nhau mà em ko thể nào nhớ nổi. Chỉ nhớ hai chị em quen biết nhau gần 20 năm. Không thường xuyên gặp nhưng vẫn dõi theo từng bước đời nhau. Quý mến và yêu thương chị thật nhiều! Chúc mừng sự ra đời tập sách thứ 7 của chị. Chúc cho “Miền sương tản phố” sẽ chạm đến trái tim người đọc.[/quote]

 

Ảnh: Dao Phuc Quang Vu

[quote style=”default” cite=”Thụy Lê”]Đã từng dự nhiều cuộc ra mắt sách, mỗi cuộc sẽ có những nét rất riêng đặc trưng cho tác giả đó nhưng với đêm của chị, em cảm thấy thật ấm áp đầy tình thân, những cảm xúc chia sẻ thật chân thành đến từ những anh chị đi trước, những người bạn, người em… [/quote]

Lời ngỏ từ tác giả:

Miền sương tản phố là tập tản văn tôi dành riêng tặng Pleiku như để trả nợ ân tình mà Pleiku đã biệt đãi tôi từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ. 34 tản văn là 34 khúc tưởng chừng rời rạc nhưng lại đan bện với nhau bằng một sợi dây cảm xúc vô hình. Ký ức tuổi thơ luôn là điều trong trẻo đến vô ngần. Một Pleiku được vẽ bằng màu của kỷ niệm với những hình ảnh, chi tiết gần gũi thân thương mà tôi tin chắc rằng những bạn cùng thế hệ tôi trở về trước hầu như ai cũng trải nghiệm và không dễ nguôi quên.
Miền sương ấy không chỉ có trong hoài niệm mà còn mang hơi thở của cuộc sống hiện tại. Đó là những đoản văn về tháng ngày cả thế giới rơi vào cơn đại dịch mang tên covid. Tôi đã bao lần đứng trước cửa kính lặng lẽ nhìn mưa, nhìn đường để cảm nhận sự cách xa, trống vắng xen bao lo lắng. Vậy mới hiểu, khi chúng ta chen lấn với cộ xe, hối hả trôi đi cho kịp giờ công sở, giờ tan tầm trong cuộc sống mưu sinh đó cũng chính là cuộc sống hiện sinh bình thường, cái bình thường đã trở thành khát khao trong đỉnh điểm của tháng ngày dịch giã. Hiểu để mà thương nhau, thương phố nhiều hơn.
Vì thương phố mà tôi nâng niu từng cánh hoa mong manh vàng lay trong nắng gió, trong bụi đỏ đến ngẩn ngơ. Ký ức hoa từ những buổi sáng chạm vào Pleiku ngoại ô rực rỡ đến những triền đồi, thung sâu ngợp trời sắc nắng. Tôi tham lam đưa vào trang viết của mình như sợ muộn một chút thôi, những đồi hoa ấy sẽ biến mất khỏi tầm nhìn. Không chỉ đắm đuối với quỳ vàng, tôi còn dành rất nhiều cảm xúc cho bạt ngàn hoa trắng mang hương thơm tinh khiết của núi đồi. Bởi cái màu trắng tinh khôi và hương thơm thanh thoát ấy không toả ra từ lòng phố, mà đến từ làng, từ bạt ngàn nương rẫy. Một mùi quê hương bình dị đến vô ngần.
Tôi tha vào miền sương tản phố những hình ảnh đời thường để nhớ đến quắt quay. Có thể là ký ức nấm mối, về nồi cám heo trong tháng ngày nghèo khó, đến mùi vị của nồi thịt đông hay cái bánh chưng ngày tết. Mỗi kỷ niệm là một sợi dây níu giữ, gợi lại cho tôi và có lẽ với bè bạn cùng thời những tháng ngày phong phanh áo mỏng đạp xe vượt dốc vượt đồi. Nơi đó, tôi cũng gởi gắm tình cảm cá nhân riêng tư về mẹ, về cha, về những cảm xúc rung động ban sơ đến những đớn đau rời rã. Để trải lòng mà không dẫn đến bi luỵ cũng là một nỗi trở trăn khi đặt ngòi bút của mình.
Người chọn chữ để cân bằng hẳn là sẽ dồi dào cảm xúc. Cảm xúc ấy tôi chia đều cho những thân thương bên mình và không quên dành cho những mảnh đời kém may mắn trong cuộc người. Rung động là cảm xúc không diễn được mà nó khởi tâm từ lòng lành. Tôi luôn thủ thỉ với con mình hướng thiện từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Ấy cũng là xuất phát từ trái tim nhạy cảm của mình, để biết yêu thương tha thiết cuộc đời này.
Nói đến miền sương sao có thể thiếu sương. Nên dằng dặc trong gần 150 trang viết là hình ảnh phố mờ trong sương đến dịu dàng. Pleiku tặng phố nét mềm mại trữ tình của làn làn sương mỏng, và đồng thời cũng tự hoạ bức tranh chính mình trong bồng bềnh sương khói với bút pháp chấm phá tài tình. Thiên nhiên đất trời hào phóng với miền sương quá, tôi chỉ là người thư ký ghi lại những khoảnh khắc ấy với niềm đam mê cá nhân riêng tư của mình, cũng định chỉ để giữ cho riêng mình, nhưng rồi lại tham lam muốn trao lại cho người nên tập tản văn miền sương tản phố đã ra đời.
Hồ Huy tổng hợp

Check out our other content